Translate

13 tháng 4, 2020

[100daysTIL] Day 3 - About Confidential and Web5ngay

Thật sự thì mình không định đem chủ đề tâm sự vào những bài viết thế này, nhưng những kiến thức mà mình thu nhặt được trong ngày hôm nay lại chỉ vỏn vẹn có nhiêu đây thôi. Mặc dù mình đã dậy sớm, đã đau đầu tìm đi tìm lại những kiến thức liên quan tới V2X communication nhưng mà mới tệ làm sao, mình không tài nào hiểu nổi. Mà đã không hiểu rồi thì làm sao mình có thể nói về nó được đây? Vậy là mình đã quyết định sẽ đưa chủ đề này vào bài viết, một trong những điều mình rất thích và rất đam mê đó là tìm hiểu về cảm xúc của con người.
Trước đây đã từng có thời gian mình dự định sẽ thi vào khoa tâm lý của trường đại học quốc gia Hà Nội, nhưng rồi những rào cản về điểm số môn văn đã giúp mình nhận ra. Khả năng chém gió của mình tệ quá, nên cái nghề này có lẽ không phải dành cho mình rồi. Cho tới tận bây giờ, phần lớn thời gian mình vẫn dành cho việc suy ngẫm về thế giới và về cuộc đời, mặc dù là như vậy nhưng đa số những suy nghĩ của mình đều dẫn tới lối mòn của sự bế tắc và bi lụy. Vậy nên những người bạn đã từng nghe qua lời tâm sự của mình đều cảm nhận được một màu u tối đang chiếm lấy lối suy nghĩ của mình. Thế rồi mình quyết định sẽ thay đổi bản thân một chút, và mình bắt đầu lên mạng kiếm tìm những bất cứ thứ thông tin gì liên quan đến hai từ "tâm sự". Và thật tình cờ làm sao mình bắt gặp chương trình này: TÂM SỰ KINH DOANH của Web5ngày. 
Đối với mình mà nói thì chương trình này có khác nào một vị cứu tinh đâu. Vừa là người bạn tâm tình mỗi khi lối sống của mình đi vào bế tắc, vừa như người cha dành hết sự chân thành, ấm áp vào từng lời nói mong cho đứa con của mình được khôn lớn nên người. Có lẽ nhiều người cũng cảm nhận được sự chân thành ấy nên đều gọi người với cái tên ấm áp là "thầy 5". Thiết nghĩ sở dĩ mọi người gọi vậy bởi vì nghề giáo là một nghề cao quý nhất trong tất cả những nghề cao quý, những người cô, người thầy luôn ở phía sau âm thầm đóng công, góp sức cho thành tựu của mỗi con người. Bởi vì từ nhỏ tới lớn chúng ta đến trường, họ đều dạy ta những điều hay lẽ phải, những chân lý, định lý; rồi cả cách cảm thụ cuộc sống thông qua những bài phân tích về văn học, nghệ thuật, . . . Kể ra thì nhiều nhưng mãi tới tận sau này mình mới hiểu, mình của ngày hôm nay đã học được bao điều từ những người thầy phía trước. Kể về họ với sự biết ơn đơn thuần thì có lẽ không bao giờ là đủ, nên thôi mình xin phép được khép lại lời giới thiệu sơ sài về những người thầy ở đây. 
Quay trở lại với chương trình TÂM SỰ KINH DOANH của Thầy 5, tiếp theo đây là một vài điều đã giúp trang hoàng lại tâm hồn cũ kỹ của mình.

1) Chuyện bao đồng - Số thứ 65

Nguồn: Trang web Tâm sự kinh doanh
Đây là bản audio đầu tiên mà mình nghe, và nó để lại ấn tượng thật sự sâu sắc về thế giới quan của mình. Điều đầu tiên mà thầy 5 nhắc tới trong bài tâm sự này, là "xin phép các bạn cho tôi được nói chuyện bao đồng". Một câu nói thôi, nhưng nó thể hiện được tính cách con người, thầy là người ý thức rất rõ về những điều mình đã, đang và sẽ nói. Chuyện bao đồng là một chủ đề nhạy cảm với cả người nói lẫn người nghe nên thầy mới dùng hai từ "xin phép". Nội dung của audio này xoay quanh một thứ văn hóa gọi là phán xét: "Cuộc đời này chúng ta chỉ nên góp ý thôi, hạn chế chê. Thực ra chê được nhưng khi muốn chê hoặc phê phán người khác thì điều đầu tiên là bạn phải có một tư cách để chê." Chính những câu nói của thầy đã chạm vào chút tự tôn còn sót lại mình dành cho bản thân, thế là mình bắt đầu ngồi và suy nghĩ. Đúng thật, nhìn ra đời mình chẳng bằng ai cả nên là thôi lui về, từ đó mình không dám chê bai bất kỳ ai nữa. Thực ra thì mình vẫn thích đi khịa đều đều :v Nhưng mà chê bai để động chạm vào lòng tự ái của người ta thì khác nhé :'>

2) Đừng chờ - Số thứ 81

Nguồn: Trang web Tâm sự kinh doanh
Sau khi nghe bản audio này mình thật sự đã thấy được rằng bản thân đang hiểu sai bản chất vấn đề một cách trầm trọng ra sao. Mình sẽ kể cho các bạn nghe lý do nhé :'> Chắc hẳn các bạn ai cũng đều nghe về câu chuyện rùa và thỏ tham ra một cuộc chạy đua trong rừng rồi phải không. Kết thúc của câu chuyện này thì chúng ta đều biết rằng rùa đã thắng, vì thỏ cậy mình nhanh nhẹn nên thường ham vui giữa đường mà quên mất việc đang tham gia cuộc đua. Ban đầu khi nghe câu chuyện này mình chỉ nghĩ tới bài học là, nếu làm việc sao nhãng thì thành quả sẽ không tìm tới chúng ta đâu. Nhưng sau khi nghe thầy 5 phân tích, mình lại thấy một khía cạnh khác của vấn đề. Xuất phát điểm của chúng ta chẳng có gì cả, giống như chú rùa kia vậy. Nếu cũng là người sẽ đi lên từ hai bàn tay trắng thì hơn ai hết bạn sẽ hiểu được rằng, tất cả những gì có thể giúp chúng ta về đích chính là sự tập trung vào một mục tiêu, cố gắng, nỗ lực không ngừng nghỉ để theo đuổi mục tiêu ấy. Cuộc sống luôn cho chúng ta những thử thách không dễ dàng, giống như việc phải chạy đua với loài thỏ vậy, rõ ràng về tốc độ chúng ta không thể so sánh với họ. Nhưng nếu may mắn gặp được một chú thỏ thích sao nhãng, còn chúng ta vẫn lầm lũi làm và tiến về phía trước thì kết quả sẽ khác. Kỳ tích sẽ xuất hiện và bạn sẽ có một câu chuyện để đời đấy :'> Nếu coi cuộc đua này là hành trình của cuộc đời, thì tất cả những gì mình có thể là lầm lũi mà đi thôi. Và phải tin tưởng một điều rằng nếu sinh ra là con rùa, bạn vẫn thắng được như thường, vì trường đua của cuộc đời nó dài lắm đấy :'>

Thực ra thì vẫn còn nhiều điều mình học được từ chương trình này của thầy 5, nhưng do giờ cũng đã muộn rồi, nên mình xin phép phải đi ngủ thôi :v

12 tháng 4, 2020

Đả thông tư tưởng

Tôi đã từng nghĩ sẽ sống bao dung với bản thân mình hơn, sẽ cho bản thân mình thêm cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm. Thế nhưng khi tôi thực hiện theo những gì mà mình nghĩ, thì bản thân lại trở nên tệ đi rất nhiều, từ lối sống, nết nghĩ rồi cả những tư tưởng, . . . Dần dà mọi thứ cứ theo đó mà lụi tàn hẳn đi. Tôi của ngày xưa đã từng là một người sống nguyên tắc và có lề có lối, tự lên lịch cho những sinh hoạt thường ngày của bản thân. Ví dụ nhé:

Lịch sinh hoạt hồi xưa của mình
Đó là tôi hồi còn là cậu học trò cấp 3, nhưng kể từ khi lên đại học thì lề lối và thói quen sống lành mạnh lại đảo lộn hết cả. Nhất là khi đã chuyển ra ngoài và bắt đầu cuộc sống đơn thân, mặc dù vẫn cần những khoản trợ cấp từ gia đình để có thể trang trải cuộc sống. Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn chưa tìm được cho mình một lối sống lành mạnh, phải thú thực rằng cuộc sống đơn thân nó không dễ dàng như tôi vẫn nghĩ. Có những tuần phải sống với 20 nghìn trong túi, cảm giác thiếu và thốn tới cùng cực của lứa tuổi sinh viên, chân ướt chân ráo bước vào đời với hai bàn tay trắng. Tất cả những gì tôi có thể làm là động viên bản thân mình thêm một chút, chiều chuộng bản thân mình thêm một chút để mỗi độ đêm về đỡ cảm thấy mủi lòng, rồi lại chằn chọc không ngủ được. Có những ngày tôi không muốn ra đường, chỉ muốn ở mãi trong bốn bức tường với thế giới của riêng mình, cứ vùi đầu vào giấc ngủ và mặc kệ thế giới ngoài kia đang ồn ào, náo nhiệt ra sao. Nhưng sau mỗi ngày như vậy, cảm giác còn lại trong tôi lại là những phút giây tự vấn bản thân mình, rằng điều mình đã làm là thật sự sai rồi, mình đang có thật nhiều tội lỗi. Rồi cứ thế quanh quẩn trong cái vòng luân hồi không biết khi nào kết thúc. 
Và rồi tôi quyết định mình sẽ bắt tay vào làm một việc gì đó, nhưng cũng chẳng được bao lâu. Bệnh cả thèm chóng chán trong tôi ngày càng trỗi dậy mãnh liệt, và bẵng đi một thời gian thì tôi cũng chấm dứt luôn những cố gắng của bản thân mình. Điều này nghe thật tệ nhỉ, cứ như thể mình đang điều hướng sự tiêu cực ấy. Nhưng đấy lại chính xác là những cảm xúc mà tôi đã và đang trải qua ngay lúc này. Các cụ ta có câu: "Tư tưởng chưa thông, vác bình không cũng nặng", và thế là tôi quyết định sẽ tìm cách để giải phóng tâm tưởng của mình khỏi sự dằn vặt, dày vò, cảm giác tội lỗi đang hành hạ tôi mỗi ngày. Thế là chọn cách bắt đầu một thói quen mới, tôi quyết định sẽ nhấc mông ra ngoài và đi dạo, hít thở khí trời một chút để đào thải những cảm xúc tiêu cực ra khỏi lồng ngực của mình. Thế là tôi cứ đi mãi trong màn đêm cô tịch, càng đi lại càng thấy mủi lòng ghê gớm. Nhất là tới những nơi đông người, thấy họ túm năm tụm ba với bạn bè, hớn hở vui tươi biết mấy nhưng còn mình thì . . . Chỉ biết cắm tai nghe lên và lướt qua những cung đường thân thuộc muốn vô tình bắt gặp bóng hình ai đó nhưng lại chưa bao giờ thành. Nhiều khi cũng muốn kiếm một cô bạn gái thật thân, để tha hồ thủ thỉ hết mọi nỗi niềm. Nhưng mà sao khó quá, chút áp lực tâm lý thôi mình còn không vượt qua được, thì làm sao có thể giúp cuộc sống của cô ấy tươi đẹp lên đây. 
---
Có lẽ là thời điểm chưa đến thôi, nhưng mà sức con sắp tới lúc cùng, lực cũng gần cạn kiệt rồi ông trời ạ. Ông có se duyên con với ai thì có thể bảo họ tớm sớm hơn một chút có được không ạ?